Ra khỏi cổng Thiên Nguyên Địa Sản, Trần Phàm quay lại xe nhưng không vội nổ máy rời đi. Hắn nán lại ghế lái, rút điện thoại mở danh bạ rồi bấm gọi một số.
Chuông reo hai tiếng đã có người bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói ôn hòa, trầm ổn của một người đàn ông trung niên: "Alo, Tiểu Phàm đấy à, sao thế cháu?"
"Chú Lâm, giờ chú có rảnh không ạ?" Trần Phàm ngả người ra ghế, hỏi.
"Chú rảnh, cháu nói đi."




